Monday, February 24, 2014

Chấp thuận mất gia tài bạc tỷ để con gai trưởng thành

7 lần có thai mới có con và chuyện tình địch giao hoàn chồng Tại Hà Nôi , bà Hòa sau nhiều ngày bơ vơ không nhà cửa , không tiền bạc trong tay đã tìm được một nơi để cho bà có thể che mưa , đậy nắng. Gần 60 tuổi nhưng bà Hòa còn trẻ. Nước mắt người mẹ lã chã khi nhắc đến đứa con gái độc nhất của mình. Bà lau nương nhẹ lên khóe mắt và chỉ nói được câu “nhà người ta có năm có bảy thì Không quan hệ , nhà tôi chỉ có một thì lại trở thành vô duyên”. Năm 19 tuổi , bà Hòa đi lấy chồng một người chồng cùng quê Hải Phòng với bà. Nhưng hạnh phúc ngắn vẻn vẹn chỉ có 5 tháng thì người chồng của bà bị tai nạn khi đi tàu biển. “Năm ấy ông đi cá cược ngoài biển gặp bão rồi mất tích luôn chứ cũng chẳng ai biết ông ấy đã chết hay còn sống ở đâu”. Bà lại khăn gói phản hồi nhà thân mẫu. 23 tuổi bà đi thêm bước nữa. Chồng bà là người con trai ham buôn bán nên hai vợ chồng mở cửa hàng buôn bán nhỏ. Khi đó , sản phẩm bà Hòa buôn là xe đạp và xe thồ hàng. Hai vợ chồng lấy nhau được 2 năm thì bà Hòa có thai đứa nam tử đầu lòng. Nhưng đến tháng thứ 7 thì sinh non , đứa trẻ mất vì phổi chưa hoàn thiện. Bà và chồng đành ngậm ngùi chờ lần có thai sau. Cứ như thế , 6 năm liền bà Hòa có thai 6 lần và lần nào lâu nhất chỉ được 5 , 6 tháng lại hỏng. Năm 32 tuổi bà có thai lần thứ 7. Bấy giờ , cả 9 tháng có thai thì có đến 7 tháng bà nằm ở viện để dưỡng thai hi vọng đứa con ở trong bụng an toàn chờ ngày chào đời. Cuối năm 1987 , bà Hòa sinh được cô con gái mũm mĩm và trắng trẻo. Trong niềm vui được làm mẹ , bà Hòa Mệnh danh cô con gái là Bảo Khánh. Cái tên Bảo Khánh là một bảo vật quý hiếm và sẽ mang may mắn đến cho cô con gái . Năm 1990 , chồng bà Hòa đưa con gai và vợ lên Móng Cái làm ăn. Khi lên nơi , người chồng của bà vội rời bỏ hai mẹ con bà vì lý do “cô không sinh được nam tử thì tôi đi tìm thằng chống gậy cho tôi lúc chết”. Chồng bà mang đơn về nhà cho vợ ký và đi theo một người đàn bà khác. Bà Hòa thống khổ mất nhiều năm , song bà Vẫn niềm yêu thương là bé Bảo Khánh. Vốn Ăn nói khôn ngoan , buôn bán giỏi , ở Móng Cái bà Hòa mở quán bán các loại đồ điện gia dụng. Bà Hòa nhớ , Khi đó thị xã Móng Cái cũng còn ít người buôn bán lắm nên làm ăn cũng kiếm được. Bà tự làm và nuôi cô con gái yêu của mình. Bảo Khánh lúc đi học rất ngoan và học lực năm nào cũng đạt loại khá/giỏi. Một thể thơ cổ con gai lên 10 tuổi , bà Hòa lại đưa con chuyển lên đô thị Lào Cai để sống. Năm 2000 , người chồng cũ của bà bị tai nạn liên lạc. Người nữ giới sống cùng ông ấy gọi điện cho bà Hòa nói rằng “Tôi trả anh ấy cho chị , anh ấy đang nằm ở Bệnh viện Việt Tiệp”. Bà Hòa đang làm giúp việc cho 1 Nhà ở ở Hoàng Văn Thụ Bà Hòa nhớ “nghe nói ông ấy bị hôn mê vì chấn thương sọ não nên tôi đưa Khánh về thăm bố nó. Nhưng về đến bệnh viện , người nữ giới kia đã bỏ ông ấy đi. Còn Nhà ở thì không đủ điều kiện cho ông ấy nằm viện thêm nên tôi đành bỏ tiền chăm người chồng hết duyên , đang phận”. Mặc dầu hai người đã không còn là vợ chồng trên pháp luật nhưng bà vẫn lo Chặt chẽ cho chồng. Khi chồng hồi phục , bà đưa chồng lên Hà Nội điều trị phục hồi chức năng thêm 2 tháng. “Mất mấy tháng ông ấy mới hồi phục lại được trí nhớ. Thể chất thì một bên mắt đã bị mờ và một bên tai bị giảm thính lực. Lúc biết , mẹ con tôi đang sống tốt khi vắng ông ấy , ông cũng xin lỗi và xin về sống cùng hai mẹ con tôi”. Bà Hòa lại đưa chồng lên Lào Cai để nối con đường làm ăn của mình. Khi đó , bà mở thêm một cửa hàng kinh doanh xe máy Trung Quốc cho chồng bán. Mấy năm đầu kinh doanh rất tốt nên kinh tế Nhà ở giàu lên chóng vánh. Bảo Khánh học hết cấp III , bà cho con gai sang Trung Quốc du học thay vì về Hà Nội học. Bảo Khánh càng lớn càng xinh nên khi sang Trung Quốc cô cũng thừa thãi người thương. Cuộc sống xa nhà khiến Khánh sa ngã chóng vánh. Cô bắt đầu trở thành con người chỉ biết đến tiền và tiêu tiền. Mỗi tháng , Khánh lấy của mẹ cô vài chục triệu. Cuối năm học thứ 2 , Khánh gọi điện về cho mẹ báo cô sắp sinh con gai . Bà Hòa chưa hết choáng váng , cô con gai đòi mẹ gửi cho cô 400 triệu sang Trung Quốc để cô sinh con. Chưa kịp hỏi đứa trẻ là con ai thì Khánh đã nói rằng “Con sẽ nuôi con của con được. Mẹ chỉ cần cho con tiền con sinh ở bên này thôi”. con gai lừa cả gia tài tiền tỷ của mẹ vào cá chừng Khánh bỏ học giữa chừng năm thứ 3 và đưa con về nước. Bà Hòa không nhớ cô con gái cưng của bà đã ăn tiêu 3 năm du học hết bao nhiêu nhưng bà chỉ biết rằng số tiền bà cóp nhặt làm ăn để tiết kiệm đã dồn cho Khánh. Khi về nước Khánh đưa theo một người con trai giới thiệu rằng chồng của Khánh. Hai vợ chồng bà Hòa đành bất lực với cô con gái . Khánh theo chồng cô về Hà Nội. Bà Hòa nhớ “Chồng nó là người Hà Nội nên chúng nó rủ nhau về Hà Nội ở. Khi đó , tôi cũng an tâm về Hà Nội chúng sẽ biết tự lo cho mình. Tôi không biết chồng nó cũng là đứa con không thể dạy được nên ba má mới cho sang Trung Quốc. Khi về đến Hà Nội , ông bà ấy cũng không cho nhà hay cho thứ gì để chúng sống cả. Hai đứa nó phải đi thuê nhà ở”. Cuộc sống của cô con gái đèo thêm một người chồng thất nghiệp , nghiện lô đề và đứa con ấu thơ đè nặng lên đôi vai bà Hòa. Tháng nào bà cũng phải gửi tiền xuống cho con , cho cháu. Con đường học hành của Khánh dang dở nên cô cũng không xin được việc làm ở đâu. Vốn tính tiểu thơ nên cô càng trở thành lười biếng hơn. Đứa trẻ mặc dầu đã gần 3 tuổi nhưng chỉ có 12 kg. Xót con , xót cháu , bà Hòa lại đưa mẹ con Khánh lên Lào Cai để đoạn tuyệt với người chồng cờ bạc của Khánh. Việc làm của bà Hòa chỉ kéo dài được vài tháng , Khánh lại bế con về Hà Nội tìm chồng. “Không biết chúng nó yêu nhau thế nào mà chăng khứng bỏ nhau , trong lúc xây dựng hạnh phúc cũng chẳng làm. Chồng nó hay lo đề , cờ bạc , cá độ nên ba má chồng cũng không quan tâm đến chúng nó sống như thế nào. Tôi gửi cho con 100 triệu để con mở cửa hàng buôn bán. Chồng nó đem nướng hai đêm vào cá độ là hết sạch”. Năm ngoái , vợ chồng Khánh về Lào Cai nói dối mẹ là có mối làm ăn ở Hà Nội. “Chúng nó muốn mở cửa hàng kinh doanh điện thoại… nhưng chúng nó không có vốn làm ăn. Tôi Lo lắng nên cho chồng mình xuống xem con cái thế nào. Ông ấy xuống cả tháng trời cùng con tìm hiểu địa điểm. Hai bố con ông ấy về bàn với tôi rằng mở cửa hàng telephone , máy tính ở dưới đó rất đông khách. Bố con ông ấy khuyên tôi nên bán nhà ở trên này xuống đó làm ăn”. Bà Hòa nghĩ mừng trong bụng vì con gai và ngãi tế đã tu chí làm ăn. Sau khi cho chồng đi “tiền trạm” cũng an tâm hơn. Bà chỉ có một cô con gái nên mọi của cải , lưng vốn rồi đây đều dành cho con hết. Chính bởi thế bà quyết theo con xuống Hà Nội để chung vai với con làm ăn. Sau khi bán căn nhà hơn 1 , 2 tỷ , bà mang hết thảy tiền bán nhà và tiền vốn của bà sau nhiều năm đưa cho con gai và chồng thuê cửa hàng và tiến hành mua bán. Bà thuê một căn nhà ở quận Hoàng Mai cho cả Nhà ở ở. “Ông ấy và con Khánh còn dẫn tôi đi xem cửa hàng hẳn hoi. Khi đó , chủ nhà cho biết chỉ tính riêng tiền thuê cửa hàng đã là 45 triệu đồng/1 tháng. Thấy địa điểm đẹp nên tôi cũng đồng ý. Tôi đưa cho con 500 triệu đi đặt tiền thuê nhà 1 năm và an tâm ngồi chờ ngày khai trương cửa hàng”. Còn hơn 1 tỷ đồng , Khánh về bảo mẹ đưa cho Khánh để cô đi ký hợp đồng đặt hàng bên Trung Quốc. Khánh vốn thành thạo tiếng Trung nên bà Hòa càng an tâm giao tiền cho con gai. Bà chỉ hạn chế hơn 300 triệu đồng để lo cho Nhà ở. Theo như người thân của bà Hòa , bà ấy tin tưởng con quá giao tiền cho con mà không biết. Cô con gái yêu và chàng ngãi tế quý của bà đã mang số tiền đó đi cá độ túc cầu. Khi biết chuyện con gai và ngãi tế đã lừa mẹ , người chồng của bà cũng bạc bẽo lấy trộm nốt hơn 300 triệu của bà và bỏ đi mất. Khi biết mình trắng tay , bà Hòa ôm đứa cháu tội nghiệp đứng như trời trồng. “Hơn 30 năm làm ăn hết nơi này đến nơi khác nhưng đến lần chót tôi lại bị chính đứa con gai yêu quý của mình lừa”. Theo bà , Khánh đã cùng chồng ném số tiền đó vào cá độ hi vọng nhân số tiền đó lên chóng vánh. “Nhưng chúng nó đâu ngờ cờ bạc đâu mang lại giàu có cho ai”. 1 , 6 tỷ đồng bà Khánh giao cho con gai bây giờ đã chẳng còn xu nào. Khánh quay về gặp mẹ trong tình trạng bơ phờ. Đứa con gái xinh xắn , tôi nghiệp quỳ trước mặt mẹ xin lỗi nhưng mọi thứ đã không còn. Bà Hòa chưa bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào cảnh phá sản nhanh như thế. Không có nhà , không có tiền , vợ chồng Khánh về nhà ba má chồng để ăn vạ , nhưng bà Hòa không thể về nhà chồng của con mà ăn vạ theo. Bà lại xách túi hành lý đi lang thang hết nơi này đến nơi khác. Không có tiền những thứ đồ Trang điểm bà mang trên mình lâu năm bà cũng bán hết. Người nữ giới gần 60 tuổi vẫn muốn lăn xả làm ăn. Hiện tại bà Hòa đang tá túc theo dạng xin làm người giúp việc để có chỗ ngủ và bữa cơm hàng ngày trong quận Hà Đông , Hà Nội. Bà vẫn muốn tìm cửa hàng nhỏ để làm lại từ đầu. Nhưng khi nghe nói đến chuyện vốn làm ăn thì bà khẽ cười “Tôi nghe công chúng nói bán trà đá ở đây cũng không nhiều vốn mà đủ sống”. Khi nhắc về Khánh , đôi mắt bà Hòa vẫn sáng lên khoe “Yến nhà tớ cũng lười ăn lắm nhưng được cái là ngoan”. ( Yến là tên cháu ngoại của bà Hòa ). Mặc dầu đứa con gái độc nhất đã lừa bà nhưng trong tâm trí bà vẫn lo cho cô con gái nông nổi lắm. Bà Hòa chỉ mong Khánh nhận ra lầm lỗi mà làm lại cuộc thế. “Bố mẹ chồng con bé cũng ghét chúng nó lắm. Không biết về nhà họ ở , người ta có tốt với con bé không”… bà Hòa liên tục lo lắng. Mặc dầu , tình cảnh hiện tại của bà không chốn nương thân nhưng nói đến số tiền đã mất bà chỉ khẽ cười “Của đi thay người các cô ạ. Tiền sẽ làm lại được. Nếu đổi cả gia tài để con gai nhận ra bài học ở đời không thể giàu sang nếu không dùng chính sức lao động của mình , tôi cũng bằng lòng”. Bà Hòa đang làm giúp việc cho 1 Nhà ở ở Hoàng Văn Thụ .

No comments:

Post a Comment